Tượng sư tử đá được phát hiện vào năm 1992 tại thôn Bả Canh, xã Nhơn Hậu, huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định (nay thuộc phường An Nhơn, tỉnh Gia Lai), gần Tháp Cánh Tiên trong không gian di tích quốc gia Thành Hoàng Đế. Trong quá trình canh tác, người dân địa phương đã phát hiện một hố chôn chứa tượng Gajasimha (linh vật đầu voi, mình sư tử) cùng hai tượng sư tử bằng đá. Sau khi được phát hiện, toàn bộ hiện vật được đưa về bảo quản. Đến năm 1999, hai tượng sư tử đá cùng các hiện vật liên quan được chuyển về trưng bày trong không gian văn hóa Champa tại Bảo tàng tỉnh Bình Định (nay là Bảo tàng tỉnh Gia Lai), phục vụ công tác nghiên cứu, bảo tồn và giới thiệu giá trị di sản văn hóa Champa.
Tượng sư tử đá được tạc trong tư thế nằm, chống hai chân trước, đầu ngẩng cao, ngực ưỡn về phía trước, trên bệ hình chữ nhật liền khối. Đầu tượng to khỏe, mặt hơi hếch, trán rộng, mắt tròn lồi, mũi to, miệng há rộng, răng nanh chìa hai bên; hàm trên có 11 răng sắc nhọn. Trán trang trí hai lớp hoa văn gồm dải 36 hạt tròn, họa tiết lá đề có vòng tròn nhỏ ở giữa và băng hoa văn hình vuốt thú uốn cong.
Cổ ngắn, ngực nở, đeo vòng trang sức hai lớp như tấm choàng và hai chuỗi lục lạc: chuỗi trên gồm 26 lục lạc hình cánh sen, chuỗi dưới gồm 27 lục lạc hình chuông trang trí lá đề 3 lớp kép. Sau gáy có 3 lớp tà mỏng uốn nhẹ. Thân tượng tròn khỏe, to ngang, đuôi vắt ngược lên thân; bốn chân ngắn, mập, cổ chân trang trí dải hạt tròn, bàn chân có 3 ngón vuốt nhọn. Tổng thể khối tượng to, khỏe khoắn, họa tiết trang trí thô nhưng vẫn mềm mại.
Hai tượng Sư tử đá Thành Đồ Bàn, hiện đang được lưu giữ và trưng bày tại Bảo tàng tỉnh Gia Lai, là những tác phẩm tiêu biểu và độc đáo thuộc phong cách Tháp Mẫm, mang giá trị đặc sắc về lịch sử, văn hóa và nghệ thuật, góp phần phản ánh trình độ tạo hình và những thành tựu nổi bật của nghệ thuật điêu khắc Champa trong lịch sử.