Đĩa men ngọc được phát hiện trong đợt khai quật khảo cổ năm 2013 tại khu di tích Thành Hoàng Đế, hiện được bảo quản tại Bảo tàng tỉnh Bình Định (nay là Bảo tàng tỉnh Gia Lai).
Đĩa có kích thước trung bình, miệng loe nhẹ, mép vành vê tròn; thân phía trên hơi phình và thu dần về phía đế. Đế thấp, hơi khum, mặt trong vát xiên. Trong quá trình nung, sản phẩm bị biến dạng nhẹ nên thân đĩa hơi cong vênh. Đĩa có xương gốm mỏng, mịn, được nung ở nhiệt độ cao nên có độ cứng chắc. Toàn bộ mặt trong và một phần hẹp mặt ngoài gần miệng được phủ men ngọc màu xám nhạt, phần còn lại của mặt ngoài để mộc. Đĩa không trang trí hoa văn.
Đĩa được tạo dáng thủ công bằng kỹ thuật bàn xoay, sau đó phủ men, phơi khô và nung ở nhiệt độ cao, sử dụng kỹ thuật ve lòng trong quá trình nung. Đây là loại đồ dùng sinh hoạt, chủ yếu dùng để đựng và phục vụ thức ăn, góp phần cung cấp tư liệu về đời sống vật chất và kỹ thuật sản xuất gốm của cư dân Thành Đồ Bàn.