Từ thế kỷ XI đến XV, Đồ Bàn là một trong những trung tâm chính trị, văn hóa và tôn giáo quan trọng nhất của Vương quốc Champa. Trong thời kỳ này, nhiều công trình đền tháp được xây dựng tại kinh đô và vùng phụ cận, vừa phục vụ đời sống tín ngưỡng, vừa phản ánh quyền lực vương triều và sự phát triển của nghệ thuật kiến trúc Champa.
Tháp Phú Lốc được xây dựng vào khoảng thế kỷ XII, thuộc giai đoạn phát triển hưng thịnh của Vijaya. Tháp nằm trên đỉnh một ngọn đồi cao gần 80 m so với mực nước biển, cách Thành Đồ Bàn khoảng 2 km về hướng Đông Bắc. Từ vị trí này có thể quan sát một vùng rộng lớn của đồng bằng xung quanh, tạo nên thế đứng nổi bật của công trình trong không gian kinh đô Đồ Bàn xưa.
Tháp cao khoảng 15 m, mặt bằng hình vuông, mỗi cạnh khoảng 9,7 m. Cửa chính mở về hướng Đông, ba mặt còn lại bố trí cửa giả. Kiến trúc tháp mang dáng vẻ vững chãi, khỏe khoắn với các cột ốp và đường gờ dọc vươn cao, tạo cảm giác thanh thoát.
Một đặc điểm đáng chú ý là bộ diềm mái bằng đá, có nét tương đồng với Tháp Cánh Tiên. Các cửa giả có vòm nhọn vút cao; hệ thống tháp góc, đai đá và các chi tiết trang trí tạo nên hình thức kiến trúc đặc trưng của phong cách Bình Định. Ở mặt Tây còn nhận thấy dấu tích Kala trên đỉnh cửa.
Trải qua nhiều thế kỷ cùng tác động của tự nhiên và con người, Tháp Phú Lốc đã bị hư hại đáng kể. Một số vòm cửa, tháp góc, đai đá, tượng và phù điêu trang trí không còn; nhiều vị trí ở chân và thân tháp bị sạt lở. Tuy nhiên, công trình vẫn bảo lưu được hình dáng kiến trúc cơ bản và một số chi tiết nghệ thuật có giá trị.
Tháp Phú Lốc là dấu tích kiến trúc tôn giáo quan trọng trong không gian văn hóa Vijaya, phản ánh kỹ thuật xây dựng, tư duy thẩm mỹ và nghệ thuật kiến trúc Champa thời kỳ phát triển rực rỡ. Cùng với Thành Đồ Bàn, Tháp Cánh Tiên và các di tích Champa trong khu vực, Tháp Phú Lốc góp phần làm rõ diện mạo của một trung tâm chính trị - văn hóa lớn của Champa trong lịch sử.