Tượng đầu voi, mình sư tử bằng đá sa thạch được phát hiện vào năm 1992 trong một hố chôn cất hiện vật tại khu vực phía nam Tháp Cánh Tiên, thuộc khu di tích quốc gia thành Hoàng Đế. Sau khi được phát hiện, các hiện vật được đưa về bảo quản và hiện nay đang được lưu giữ, trưng bày tại Bảo tàng tỉnh tỉnh Gia Lai.
Tượng có khối dáng tròn mập, khỏe khoắn và cân đối. Đầu voi to thon, trán rộng phẳng, chính giữa trang trí họa tiết lá đề, có hạt chấm tròn nhỏ kết dải gồm 28 hạt quấn quanh. Hai mắt voi nhỏ tròn, mi mắt nhiều lớp.
Trán được trang sức hoa văn kết dải nhiều lớp. Lớp dưới gồm 44 hạt chấm tròn kết dải buông xuống trán mềm mại, lớp trên là cánh sen nhìn nghiêng kết dải uốn đăng đối hai bên. Phía sau gáy voi là 3 lớp lá tạc mỏng buông trùm lên nhỏ dần.
Hai tai lớn xòe rộng cân xứng nhưng bị sứt. Vòi và hai ngà đều đã bị gãy. Cổ voi to ngắn, mập được điểm xuyết bằng các dải lục lạc kết hợp với hoa văn vuốt hổ nhọn, kéo dài. Trên các chân voi xuất hiện hoa văn xoắn kết hợp với mô típ ngọn lửa và lưỡi mác hướng lên. Đuôi voi uốn cong ngược lên phía lưng; hiện nay phần đuôi chỉ còn lại dấu vết chạy dọc theo sống lưng.
Thân tượng ngắn, tròn mập, phát triển theo chiều ngang; bốn chân ngắn, to khỏe, tạo cảm giác vững chãi. Tổng thể tác phẩm mang phong cách điêu khắc Champa với các khối hình cô đọng, khỏe khoắn, thể hiện sức mạnh và tính linh thiêng của hình tượng Gajasimha.
Tượng Gajasimha là hiện vật gốc, tiêu biểu của nghệ thuật điêu khắc đá Champa, có niên đại khoảng cuối thế kỷ XII - đầu thế kỷ XIII. Hiện vật phản ánh trình độ kỹ thuật chế tác đá điêu luyện, tư duy tạo hình độc đáo và sự phát triển rực rỡ của nghệ thuật Champa thời kỳ Vijaya.