Gạch thông gió được phát hiện trong cuộc khai quật khảo cổ tại khu di tích Thành Hoàng Đế năm 2005. Đây là loại vật liệu kiến trúc bằng đất nung, được sử dụng vừa để tạo ô thoáng, thông gió, vừa đáp ứng yêu cầu trang trí, thẩm mỹ cho công trình kiến trúc.
Hiện vật có màu đỏ sẫm, xương gạch thô, khá cứng chắc. Gạch được cắt trổ tạo thành ba ô thoáng, trong đó ô chính giữa có hình hoa cúc, hai ô hai bên có dạng gần hình lục giác. Các ô thoáng được bố trí cân đối, kết hợp giữa công năng sử dụng và yếu tố trang trí.
Các cuộc khai quật khảo cổ tại khu vực Tử Thành đã phát hiện nhiều loại gạch hoa, gạch thông gió với hình thức và họa tiết khác nhau. Những hiện vật này là nguồn tư liệu có giá trị, góp phần nghiên cứu vật liệu, kỹ thuật xây dựng và nghệ thuật trang trí kiến trúc Thành Hoàng Đế vào thế kỷ XVIII.